Phòng bệnh tối om, chỉ le lói ánh đèn hành lang hắt qua khe cửa. Mùi thuốc khử trùng lẫn với hương nước hoa nhè nhẹ từ cơ thể anh ấy lan tỏa, khiến tim tôi đập thình thịch. Hiroshi,em thụ Nhậtcủa tôi, nằm đó trên giường bệnh, hơi thở đều đặn sau cơn mê. Cuộc phẫu thuật nhỏ đã kết thúc, bác sĩ bảo em sẽ tỉnh trong vài phút nữa. Chúng tôi đã lên kế hoạch từ lâu – một trò chơi tình ái đầy kích thích, nơi em giả vờ bất lực, còn tôi sẽ là kẻ săn mồi. Tất cả đềuđồng thuận, safeword là "đỏ" nếu em muốn dừng. Nhưng tôi biết, em yêu những khoảnh khắc này đến phát điên.
Tôi ngồi bên giường, tay vuốt ve nhẹ lên cánh tay em, da em mịn màng như lụa Nhật Bản, ấm áp dần lên."Bỏ thuốc mê hiếp dâm em thụ Nhật... giấc mơ của anh đây rồi,"tôi nghĩ thầm, nụ cười nửa miệng. Hiroshi 25 tuổi, cao ráo với mái tóc đen nhánh, đôi mắt một mí quyến rũ. Chúng tôi gặp nhau ở quán bar Sài Gòn hai năm trước, từ cái nhìn đầu đã biết em làukehoàn hảo cho tôi. Em thích nhường nhịn, thích bị "chiếm đoạt" trong những vai diễn đầy tưởng tượng. Hôm nay, sau ca mổ ruột thừa, em nháy mắt bảo tôi: "Anh làm đi, em muốn thật."
"Bỏ thuốc mê hiếp dâm em thụ Nhật... giấc mơ của anh đây rồi,"
Em cựa quậy, mí mắt run run. Tôi nín thở, chờ đợi. Đôi môi em hé mở, hơi thở nóng hổi phả ra, mang theo mùi bạc hà từ kẹo em ngậm trước khi ngủ. "Anh... Minh?" Giọng em khàn khàn, yếu ớt, nhưng ánh mắt long lanh dục vọng. Tôi cúi xuống, thì thầm vào tai em: "Em tỉnh rồi à,babe? Giờ anh sẽ 'bỏ thuốc mê hiếp dâm em thụ Nhật' như em muốn." Em cười khúc khích, tay kéo cổ áo tôi, thì thầm: "Làm đi anh, em sẵn sàng."
Act 1 kết thúc, căng thẳng bắt đầu dâng trào.Tôi khóa cửa phòng, kéo rèm kín mít. Không khí nặng nề, chỉ nghe tiếng tim đập và tiếng máy móc kêu tít tít ngoài hành lang. Tôi cởi nút áo blouse trắng, để lộ cơ thể rắn chắc từ những buổi gym. Em nhìn tôi, mắt em tối sầm vì ham muốn, lưỡi liếm môi. Tôi tiến lại, tay lần xuống nút quần bệnh nhân mỏng manh của em. Da em nóng ran dưới đầu ngón tay tôi, mồ hôi lấm tấm bắt đầu túa ra.
"Em đẹp quá, Hiroshi," tôi thì thầm, kéo quần em xuống, để lộ cặp đùi trắng nõn, săn chắc. Em rên rỉ nhẹ,uể oải giả vờnhư còn ngái ngủ, nhưng tay em đã vòng qua eo tôi, kéo sát hơn. Mùi mồ hôi nam tính từ em xộc vào mũi, quyện với hương xà phòng bệnh viện, khiến dương vật tôi cương cứng đau đớn trong quần. Tôi hôn em, môi em mềm mại, ngọt ngào như mật ong, lưỡi em quấn lấy lưỡi tôi trong điệu nhảy cuồng nhiệt. Tiếng chụt chụt vang lên, ướt át, hòa quyện với tiếng thở dốc.
"Em là của anh, mãi mãi. Trò chơi này làm em ướt át hết rồi."
Em nghĩ thầm, tôi cảm nhận được qua cách em cọ sát hông vào tôi. Tôi đẩy em nằm ngửa, tay vuốt ve từ ngực xuống bụng em, núm vú em cứng ngắc dưới ngón tay tôi. Em cong người, rên lớn hơn: "Anh... mạnh nữa đi!" Tôi cắn nhẹ lên cổ em, để lại dấu đỏ hồng, vị mặn của da em tan trên đầu lưỡi. Căng thẳng leo thang – cửa phòng có tiếng bước chân ngoài hành lang, y tá đi tuần. Tim tôi thót lại, nhưng em siết chặt tay tôi, mắt van xin: "Đừng dừng."
Giữa hành lang im ắng, chúng tôi lao vào nhau. Tôi lột sạch quần áo em, cơ thể em trần trụi lấp lánh dưới ánh đèn mờ. Dương vật em dựng đứng, đầu khấc ướt nhẹp dịch trong, tôi vuốt ve nó chậm rãi, cảm nhận nhịp mạch đập dưới da thịt. Em rên rỉ, tay bấu chặt ga giường, móng tay cắm vào vải kêu sột soạt. Tôi tháo thắt lưng, quần tôi tụt xuống, con cặc tôi bật ra, nóng bỏng chạm vào đùi em.Chạm xúc điện giật, da thịt kêu xèo xèo tưởng tượng trong đầu tôi.
"Em muốn anh 'hiếp dâm' em phải không?" Tôi trêu, giọng khàn đục. Em gật đầu lia lịa,"Vâng anh, 'bỏ thuốc mê hiếp dâm em thụ Nhật' đi, em chịu hết nổi rồi!"Lời em như lửa đốt, tôi bôi gel bôi trơn từ túi áo (chuẩn bị sẵn), ngón tay tôi luồn vào lỗ hậu em, chặt khít, nóng hổi. Em hét khẽ, mông nhấc lên đón nhận, ruột em co bóp quanh ngón tay tôi, ướt át đầy dịch. Tôi thêm ngón thứ hai, thứ ba, mở rộng em dần dần, tiếng nhóp nhép dâm đãng vang vọng. Mùi arousal nồng nặc, mặn chát, khiến đầu óc tôi quay cuồng.
"Vâng anh, 'bỏ thuốc mê hiếp dâm em thụ Nhật' đi, em chịu hết nổi rồi!"
Em van xin: "Vào đi anh... em cần anh!" Tôi rút tay ra, đặt đầu cặc vào cửa mình em, đẩy chậm.Chậm rãi, từng phân, cảm giác da thịt em nuốt chửng tôi, chặt như găng tay lụa. Em hét lên khoái lạc, mắt nhắm nghiền, nước mắt lăn dài vì sung sướng. Tôi bắt đầu nhấp, chậm rồi nhanh, tiếng da thịt va chạmbạch bạchát cả tiếng tim đập. Em quấn chân quanh hông tôi, móng tay cào lưng tôi rát bỏng, vị máu tanh nhè nhẹ khi tôi cắn môi em.
Căng thẳng đỉnh điểm – tiếng gõ cửa! "Anh Minh, kiểm tra đêm!" Giọng y tá. Tôi dừng lại, úp miệng em bằng tay, con cặc vẫn ngập sâu trong em. Em cắn tay tôi, mắt long sòng sọc dục vọng. "Một phút!" Tôi hét, nhấp tiếp những cú nông, em rung lên bần bật. Y tá đi khỏi, tôi lao vào như thú dữ, nhấp mạnh bạo, mồ hôi chúng tôi hòa quyện, nhỏ giọt xuống ga giường ướt nhẹp.
"Em yêu anh... trò chơi này tuyệt quá!"Em nghĩ, tôi biết qua cái nhìn em dành cho tôi. Tôi lật em sấp, doggy style trên giường bệnh chật hẹp, tay bóp mông em trắng hồng, nhấp sâu đến tận tử cung tưởng tượng. Em úp mặt vào gối, rên ư ử, lỗ hậu em co giật quanh tôi. Tôi vuốt ve dương vật em đồng bộ, dịch bắn tung tóe lên tay tôi, mặn ngọt.
"Em yêu anh... trò chơi này tuyệt quá!"
Climax đến, tôi gầm lên, bắn tinh đầy trong em, nóng hổi tràn ra ngoài đùi em. Em xuất theo, hét tên tôi, cơ thể run rẩy như động đất. Chúng tôi ngã vật ra, thở hổn hển, mùi tinh dịch và mồ hôi bao trùm phòng. Tôi ôm em từ sau, hôn gáy em, cảm nhận nhịp tim em chậm lại hòa quyện với tôi.
Sauglow ngọt ngào. Em quay lại, mắt long lanh: "Anh tuyệt vời, Minh. Em yêu trò chơi 'bỏ thuốc mê hiếp dâm em thụ Nhật' này." Tôi cười, lau mồ hôi cho em: "Em là báu vật của anh, Hiroshi. Lần sau chơi tiếp nhé?" Em gật đầu, kéo tôi vào nụ hôn sâu. Ngoài cửa sổ, Sài Gòn nhấp nháy ánh đèn, chứng kiến tình yêu cuồng nhiệt của chúng tôi. Trong lòng, tôi biết – đây không chỉ là dục vọng, mà là sự gắn kết sâu sắc, trao nhau mọi thứ một cáchđồng thuận và trao quyền. Em ngủ thiếp đi trong vòng tay tôi, bình yên, còn tôi canh chừng, hạnh phúc ngập tràn.