Tôi ngồi một mình trong căn phòng khách mờ ảo dưới ánh đèn vàng ấm áp, tay cầm chiếc điện thoại của anh, tim đập thình thịch như trống đánh. Mùi cà phê còn vương trên bàn, hòa quyện với hương nước hoa thoang thoảng anh để lại sáng nay. Tôi lướt qua các ứng dụng, và rồi, NhacCuaTui hiện lên – nơi anh thường nghe nhạc để thư giãn. Nhưng lần này, tôi thấy những bình luận lạ, những bài hát chia sẻ với một tài khoản tênHoneyBee99. Những ca khúc buồn da diết về ngoại tình, về những cuộc gặp gỡ bí mật. Tôi đọc kỹ hơn, và một bình luận của anh làm tôi lạnh người: "Nghe bài này nhớ em quá". Em nào? Không phải tôi.
Tôi biết rồi,anh ngoại tình em biết nhaccuatui. Những dấu vết anh để lại quá rõ ràng, như lời thì thầm trong những giai điệu anh gửi cho cô ta.
Tôi không khóc. Lạ thay, một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng, khiến da tôi nổi gai. Ghen tuông xen lẫn ham muốn kỳ lạ. Anh Minh, người đàn ông cao lớn với nụ cười làm tan chảy bao cô gái, giờ đang lén lút sau lưng tôi. Chúng tôi yêu nhau ba năm, sống chung một căn hộ nhỏ xinh ở Sài Gòn, nơi tiếng xe máy ngoài đường hòa quyện với nhịp sống hối hả. Anh là kỹ sư, tôi làm văn phòng, những buổi tối thường quấn quýt bên nhau. Nhưng gần đây, anh về muộn, mùi nước hoa lạ trên áo. Tôi quyết định không im lặng nữa. Tối nay, khi anh về, mọi thứ sẽ bùng nổ.
Tôi tắm, kỳ cọ da thịt dưới vòi sen nóng hổi, nước chảy róc rách như lời mời gọi. Tôi chọn chiếc váy lụa đen mỏng tang, ôm sát đường cong cơ thể, không mặc nội y. Hương sữa tắm vani lan tỏa, khiến tôi cảm nhận rõ ràng từng cử động của da thịt mình. Tôi thắp nến, bật playlist jazz nhẹ nhàng, chờ đợi. Cửa mở lúc 9 giờ tối, anh bước vào, mệt mỏi nhưng đôi mắt sáng lên khi thấy tôi.
"Em yêu, anh về rồi." Giọng anh trầm ấm, quen thuộc, nhưng giờ nghe đầy giả tạo.
Tôi mỉm cười, bước lại gần, tay vuốt ve ngực anh qua lớp áo sơ mi. "Anh mệt không? Em pha trà cho anh nhé?" Tôi dẫn anh ngồi xuống sofa, cố tình ngồi sát, đùi chạm đùi, hơi ấm từ cơ thể anh lan sang khiến tôi rạo rực.
Anh ôm eo tôi, hôn nhẹ lên má. "Em hôm nay đẹp quá." Nhưng tôi đẩy anh ra, cầm điện thoại lên, mở NhacCuaTui ngay trước mặt anh.
"Anh ngoại tình em biết nhaccuatui. Những bài hát anh gửi cho HoneyBee99, em thấy hết rồi." Giọng tôi bình tĩnh, nhưng tim đập loạn xạ. Mùi mồ hôi nhẹ từ anh xộc vào mũi, lẫn với nước hoa quen thuộc.
Anh sững sờ, mặt tái mét. "Em... em nói gì vậy? Đó chỉ là bạn thôi."
Tôi cười khẩy, kéo anh lại gần hơn, môi kề sát tai anh. "Bạn mà gửi 'Em ơi Hà Nội phố' với lời nhắn nhớ em? Anh nghĩ em ngốc à?" Tay tôi luồn vào áo anh, vuốt ve lồng ngực rắn chắc, cảm nhận nhịp tim anh tăng tốc. Anh run nhẹ dưới tay tôi, hơi thở nóng hổi phả vào cổ.
Không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Anh nắm tay tôi, mắt nhìn sâu. "Anh xin lỗi. Anh sai rồi. Cô ta chỉ là thoáng qua, anh không yêu cô ta."
Tôi không đáp, chỉ hôn anh. Nụ hôn dữ dội, lưỡi quấn quýt, vị cà phê từ miệng anh hòa quyện với vị ngọt của tôi. Tay anh siết chặt eo tôi, kéo tôi ngồi lên đùi. Qua lớp vải mỏng, tôi cảm nhận độ cứng của anh ép sát vào vùng kín mình, nóng bỏng và đầy hứa hẹn. "Em giận anh lắm," tôi thì thầm giữa những nụ hôn, nhưng cơ thể phản bội, ướt át sẵn sàng.
Anh lật tôi nằm ngửa trên sofa, váy kéo lên tận hông, để lộ làn da trắng mịn. "Để anh bù đắp," anh thì thầm, môi lướt xuống cổ, xuống ngực. Răng anh khẽ cắn núm vú qua lụa, khiến tôi rên rỉ, tiếng rên vang vọng trong phòng yên tĩnh. Mùi da thịt anh, mặn mòi pha lẫn xà phòng, làm tôi say đắm. Tay anh vuốt ve đùi trong, ngón tay chạm nhẹ vào nơi ẩm ướt nhất, khiến tôi cong người lên.
Sao lại thế này? Ghen tuông lẽ ra phải đau đớn, sao giờ chỉ toàn khoái lạc? Anh ngoại tình, nhưng em muốn anh bây giờ, muốn sở hữu anh hoàn toàn.
Chúng tôi cởi hết quần áo trong cơn cuồng nhiệt. Anh quỳ giữa hai chân tôi, lưỡi anh khám phá, liếm láp chậm rãi. Tôi nắm tóc anh, hông uốn éo theo nhịp, tiếng chụt chụt ướt át hòa với tiếng thở dốc. Vị mặn ngọt của chính mình lan trên đầu lưỡi khi anh hôn lên, và tôi kéo anh nằm đè lên. Da thịt chạm da thịt, mồ hôi lấp lánh dưới ánh nến, mùi arousal nồng nàn bao trùm.
"Em muốn anh mạnh mẽ," tôi ra lệnh, mắt nhìn thẳng vào anh. Anh tuân theo, đẩy sâu vào tôi trong một cú thúc mạnh. Tôi hét lên khoái lạc, cảm giác đầy đặn, căng tràn lan tỏa từ bụng dưới. Anh di chuyển chậm rồi nhanh dần, mỗi cú va chạm tạo tiếng da thịt vỗ, nhịp nhàng như bản nhạc trên NhacCuaTui. Tay tôi cào lưng anh, móng tay để lại vệt đỏ, anh rên rỉ tên tôi giữa những nhịp thở gấp.
Chúng tôi đổi tư thế, tôi ngồi lên anh, kiểm soát nhịp độ. Tay chống ngực anh, tôi nhún nhảy, ngực nảy tưng theo, nhìn anh ngửa mặt tận hưởng. Mồ hôi nhỏ giọt từ trán anh xuống ngực tôi, nóng hổi. "Anh là của em," tôi thì thầm, siết chặt quanh anh, cảm nhận anh giật giật bên trong. Căng thẳng tích tụ, tôi tăng tốc, tiếng rên của cả hai hòa quyện, cao trào ập đến như sóng vỡ.
Anh bùng nổ trước, hét tên tôi, chất ấm tràn ngập bên trong. Tôi theo sau, toàn thân co giật, khoái cảm lan tỏa từ đầu ngón chân đến đỉnh đầu, mắt mờ đi trong sắc trắng. Chúng tôi ôm nhau run rẩy, nhịp tim đồng điệu, mùi tình ái nồng đậm trong không khí.
Sau đó, nằm bên nhau trên sofa, chăn đắp hờ, anh vuốt tóc tôi. "Anh hứa sẽ không bao giờ nữa. Em tha thứ chứ?"
Tôi mỉm cười, hôn nhẹ môi anh. "Em biết hết từ NhacCuaTui. Nhưng em không giận nữa. Nó làm em nhận ra, em muốn anh nhiều hơn bao giờ hết." Tay tôi vuốt ve anh lần nữa, cảm nhận anh lại cứng lên nhẹ. Đêm ấy, chúng tôi làm tình thêm lần nữa, chậm rãi, đầy yêu thương. Tiếng nhạc từ điện thoại vang lên – một bài hát về tha thứ, về đam mê bất diệt.
Sáng hôm sau, nắng Sài Gòn len qua rèm, tôi tỉnh dậy trong vòng tay anh. Mùi bánh mì nướng từ bếp lan tỏa, anh đang làm bữa sáng. Ghen tuông qua đi, để lại sự gắn kết sâu sắc hơn. Tôi biết, tình yêu chúng tôi giờ mạnh mẽ, đầy lửa.Anh ngoại tình em biết nhaccuatui, nhưng chính điều đó đã khơi dậy ngọn lửa trong em.