Tôi ngồi một mình trong quán cà phê quen thuộc, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên khuôn mặt phản chiếu trên cửa kính. Hương, 28 tuổi, đã quá lâu không còn cảm nhận hơi ấm của một người đàn ông. Cuộc chia tay với người yêu cũ để lại không chỉ nỗi đau mà còn nỗi ám ảnh vềbệnh lý lây truyền qua đường tình dục. Anh ấy từng giấu tôi về căn bệnh lậu mà anh mắc phải từ mối tình trước, khiến tôi phải chạy đôn chạy đáo khám chữa. Từ đó, mọi cuộc gặp gỡ mới đều bắt đầu bằng nỗi sợ hãi mơ hồ.
Điện thoại rung nhẹ. Tin nhắn từ Tuấn, chàng trai tôi gặp trên ứng dụng hẹn hò. "Em sẵn sàng gặp chưa? Anh đang ở quán đối diện." Tim tôi đập nhanh hơn. Chúng tôi đã chat hàng tuần, những cuộc trò chuyện đầy gợi cảm, từ những tưởng tượng về nụ hôn đến những đụng chạm sâu hơn. Nhưng hôm nay, tôi quyết định phải nói thật. Không thể để dục vọng che lấp lý trí.
Anh bước vào, cao ráo, nụ cười ấm áp làm tan chảy không khí se lạnh của buổi chiều thu Hà Nội. Mùi nước hoa nam tính thoang thoảng, quyện với hương cà phê đen đậm đà. Chúng tôi ôm nhẹ, da thịt chạm nhau qua lớp vải mỏng, gửi một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi.
"Mình phải cẩn thận, Tuấn ạ. Em từng bị tổn thương vì bệnh lý lây truyền qua đường tình dục. Không phải em nghi ngờ anh, nhưng em muốn cả hai an tâm trước khi đi xa hơn."
Anh nhìn tôi, mắt ánh lên sự tôn trọng. "Anh hiểu, Hương. Anh cũng từng sợ điều đó. Chúng ta cùng đi khám nhé? Anh biết một phòng khám uy tín, kết quả nhanh lắm."
Đó là khởi đầu. Chúng tôi rời quán, tay trong tay dạo phố, gió heo may vuốt ve má, mang theo mùi lá khô xào xạc. Nỗi lo lắng dần nhường chỗ cho sự gần gũi. Tối đó, sau bữa ăn nhẹ, anh đưa tôi về nhà. Nụ hôn đầu tiên bên cửa, môi anh mềm mại, vị bạc hà the mát lan tỏa, lưỡi quấn quýt nhẹ nhàng khiến tôi run rẩy.
Những ngày sau, kết quả xét nghiệm âm tính đến qua email. Cả hai đều sạch sẽ. Tin nhắn của anh: "Giờ thì em là của anh rồi." Tôi cười, cơ thể nóng ran khi nghĩ đến anh.
Cuộc hẹn thứ hai ở căn hộ của anh, ngoại ô Sài Gòn – không, chờ đã, chúng tôi ở Hà Nội, nhưng anh có căn hộ nhỏ xinh ven hồ Tây. Ánh trăng lọt qua rèm cửa, chiếu sáng căn phòng với mùi oải hương từ nến thơm. Chúng tôi ngồi trên sofa, ly rượu vang đỏ sóng sánh, vị chát ngọt trôi qua cổ họng, làm má tôi ửng hồng.
Anh vuốt ve tay tôi, ngón tay lướt nhẹ lên cánh tay, da gà nổi lên dưới lớp áo lụa mỏng."Em đẹp quá, Hương. Anh muốn khám phá mọi ngóc ngách của em." Giọng anh trầm khàn, hơi thở nóng hổi phả vào tai, khiến núm vú tôi cứng lại dưới áo ngực ren.
Tôi kéo anh lại, môi dính chặt, tay lần mò cởi nút áo sơ mi của anh. Lồng ngực rắn chắc lộ ra, mùi mồ hôi nam tính pha lẫn nước hoa khiến tôi ngây ngất. Chúng tôi ngã xuống thảm trải sàn êm ái, tay anh luồn vào áo tôi, xoa nắn bầu ngực đầy đặn. Tôi rên khẽ, tiếng thở dốc hòa quyện với tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ loa.
"Mình đã vượt qua nỗi sợ bệnh lý lây truyền qua đường tình dục rồi. Giờ chỉ còn khát khao thôi."
Anh thì thầm, môi lướt xuống cổ tôi, cắn nhẹ da thịt mịn màng, để lại dấu đỏ hồng. Tay anh kéo tụt quần jeans của tôi, ngón tay cái vuốt ve qua lớp ren quần lót ẩm ướt. Tôi cong người, cảm nhận ngón tay anh trượt vào, chậm rãi khám phá lối vào nóng bỏng. "Ướt quá em... Anh thích thế này." Mùi dục vọng lan tỏa, mặn mòi pha lẫn hương hoa từ xà phòng tắm của tôi.
Tôi đẩy anh nằm ngửa, cưỡi lên, cởi phăng quần lót. Dương vật anh dựng đứng, đầu khấc bóng loáng dưới ánh nến lập lòe. Tôi cầm lấy, vuốt ve từ gốc đến ngọn, cảm nhận mạch máu đập rần rật dưới da thịt. Anh rên lớn, tay bấu chặt hông tôi. "Em... chậm thôi, anh sắp không chịu nổi."
Tôi cười khúc khích, cúi xuống, môi ngậm lấy đầu khấc, lưỡi xoáy quanh, vị mặn của dịch tiền xuất tinh tràn đầy miệng. Anh cong người, tay vuốt tóc tôi, tiếng thở hổn hển vang vọng. Rồi anh kéo tôi lên, lấy bao cao su từ ngăn kéo – cử chỉ chu đáo khiến tôi yêu anh hơn. "An toàn là trên hết, em nhé."
Anh lật tôi nằm dưới, chân tôi dang rộng, đầu gối anh ép sát đùi trong mềm mại. Dương vật bọc cao su chầm chậm tiến vào, căng giãn thành âm đạo tôi từng chút một. Tôi hét khẽ vì sung sướng, cảm giác đầy đặn lan tỏa, ma sát nóng bỏng khiến nước nhờn tuôn trào. "Sâu nữa anh... mạnh lên!"
Anh nhịp nhàng đẩy, tiếng da thịt vỗ vào nhau chan chát, mồ hôi nhỏ giọt từ ngực anh xuống bụng tôi, trơn truợt. Tay anh xoa âm vật, ngón cái ấn vòng tròn, đẩy tôi lên đỉnh. Mắt tôi mờ đi, tai ù ù tiếng tim đập, mùi mồ hôi quyện dục vọng nồng nặc. Tôi co giật, cơn cực khoái ập đến như sóng dữ, thành âm đạo siết chặt lấy anh.
Anh gầm gừ, đẩy mạnh vài nhịp cuối, rồi bùng nổ trong bao cao su. Chúng tôi ôm chặt, thở dốc, da thịt dính sát, mồ hôi hòa quyện. Anh rút ra nhẹ nhàng, vứt bao, rồi kéo tôi vào lòng.
Sau đó, chúng tôi nằm bên nhau, chăn mỏng phủ lên cơ thể trần truồng. Ánh trăng vẫn dịu dàng, tiếng xe cộ xa xa vọng lại như bản nhạc ru êm đềm. Tay anh vuốt ve lưng tôi, môi hôn lên trán.
"Cảm ơn em đã tin anh, Hương. Việc nói về bệnh lý lây truyền qua đường tình dục không làm anh chùn bước, mà còn gần gũi hơn."
"Anh là người đàn ông đầu tiên khiến em cảm thấy an toàn trong dục vọng."
Tôi mỉm cười, đầu tựa ngực anh, lắng nghe nhịp tim đều đặn. Nỗi sợ xưa đã tan biến, nhường chỗ cho tình yêu nảy nở từ khát khao thuần khiết. Sáng hôm sau, chúng tôi dậy muộn, pha cà phê, cười đùa như đôi tình nhân lâu năm. Cuộc sống giờ đây không còn bóng ma bệnh tật, chỉ còn hơi ấm da thịt và những đêm dài đắm say.
Những tuần sau, chúng tôi khám phá nhau hết thảy. Lần thì dưới vòi sen, nước ấm xối xả lên da thịt trơn tru, xà phòng bọt trắng xóa tay anh lướt khắp nơi. Lần thì ngoài ban công, gió đêm mát lạnh vuốt ve mông tôi khi anh nhập từ phía sau, tay bịt miệng tôi để kìm tiếng rên. Mỗi lần, bao cao su luôn sẵn sàng, lời nhắc về sức khỏe như mật ngọt thêm phần kích thích.
Giờ đây, tôi biết rằng dục vọng thực sự bắt nguồn từ sự tin tưởng. Vượt qua nỗi lo bệnh lý lây truyền qua đường tình dục, chúng tôi đã tìm thấy thiên đường riêng.