Mưa rơi lộp độp trên mái tôn cũ kỹ, tiếng sấm rền vang xé toạc màn đêm đen kịt. Tôi ngồi thu mình trong căn phòng trọ nhỏ hẹp ở ngoại ô Sài Gòn, mồ hôi lạnh túa ra dù trời se sắt. Trên chiếc tivi cũ kỹ trong góc phòng, bản tin thời sự đang phát đi phát lại hình ảnh tôi – khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt hoang mang – kèm dòng chữ đỏ chói:bản án truy nã hiếp dâm. Chúng vu oan tôi, cái gã đồng nghiệp ghen tị đã dựng chuyện với cô nhân viên cũ để trả thù. Tôi không phải kẻ đó. Tôi là Nam, ba mươi hai tuổi, một kỹ sư bình thường, giờ thành tội phạm trên đường chạy trốn.
Căn phòng ẩm mốc, mùi đất mưa lẫn khói thuốc lá quyện vào không khí. Tôi dụi tắt điếu thuốc, cố xua đi nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt lồng ngực.Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Chỉ một đêm say, một lời vu khống, và giờ tôi mất hết – công việc, gia đình, tự do.Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập, khiến tôi giật bắn mình. Ai đó hét qua khe cửa: “Anh ơi, chị chủ trọ mang cơm khuya đây!” Giọng phụ nữ ngọt ngào, ấm áp giữa cơn bão tố.
Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Chỉ một đêm say, một lời vu khống, và giờ tôi mất hết – công việc, gia đình, tự do.
Tôi hé cửa, và cô ấy bước vào – Lan, chủ trọ khoảng ba mươi, thân hình đầy đặn với mái tóc dài buông xõa, đôi mắt to đen láy long lanh dưới ánh đèn dầu leo lét. Cô mặc chiếc áo sơ mi mỏng tang ướt mưa, ôm sát lấy đường cong ngực đầy, quần jeans bó chặt đôi chân dài miên man. Mùi nước hoa thoang thoảng, lẫn hương da thịt ấm áp xộc vào mũi tôi, khiến tim tôi lỡ nhịp. “Em thấy anh chưa ăn gì từ chiều, mưa to thế này khó ngủ lắm,” cô nói, đặt khay cơm nóng hổi xuống bàn. Nồi canh chua cá lóc bốc khói nghi ngút, mùi thơm lừng quyện với rau sống tươi rói.
Tôi gật đầu cảm ơn, cố giữ giọng bình tĩnh. Chúng tôi trò chuyện vu vơ – về cơn mưa bất chợt, về cuộc sống ở vùng ven đô yên bình. Lan kể cô góa chồng hai năm, một mình xoay sở với cái trọ này. Đôi môi cô mọng đỏ, nụ cười e ấp khiến tôi quên mất nỗi lo truy nã.Cô ấy đẹp quá, như cơn gió mát giữa sa mạc nóng bỏng của tôi.Khi cô đứng dậy ra về, tay vô tình chạm vào tay tôi, làn da mềm mại ấm áp như dòng điện chạy dọc sống lưng.
Cô ấy đẹp quá, như cơn gió mát giữa sa mạc nóng bỏng của tôi.
Sáng hôm sau, mưa ngớt, nhưng bầu không khí vẫn nặng nề. Tôi ra sân sau hút thuốc, Lan đang giặt đồ, chiếc áo phông trắng ướt dính sát người, lộ rõ núm vú hồng hào dưới lớp vải mỏng. Cô ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt tôi, mặt đỏ bừng nhưng không quay đi. “Anh Nam, tối qua em thấy tin tức…bản án truy nã hiếp dâm. Ảnh giống anh quá.” Giọng cô run run, nhưng không phải sợ hãi, mà là tò mò xen lẫn thương cảm.
Tôi chết lặng, rồi kể hết. Về lời vu khống, về đêm định mệnh ấy chỉ là hiểu lầm, về bằng chứng giả mạo. Lan lắng nghe, tay siết chặt mép áo. “Em tin anh. Đôi mắt anh không phải của kẻ xấu.” Cô đặt tay lên vai tôi, hơi ấm lan tỏa, mùi xà phòng từ da thịt cô phả vào mặt. Chúng tôi ngồi bên hiên nhà, gió heo may thổi qua, mang theo hương hoa sữa nồng nàn từ con phố nhỏ. Căng thẳng tan dần, thay vào đó là sự gần gũi kỳ lạ. Tay cô vuốt ve cánh tay tôi, nhẹ nhàng như lời thì thầm.
Chiều muộn, trời lại đổ mưa lớn hơn. Điện tắt ngấm, chỉ còn ánh nến chập chờn. Lan gõ cửa phòng tôi lần nữa, cầm theo chai rượu đế và hai cái chén. “Uống cho ấm người anh.” Chúng tôi ngồi sát nhau trên chiếc giường tre kêu cót két, hơi men làm má cô ửng hồng, đôi mắt long lanh nhìn tôi đầy khao khát.Cô ấy muốn tôi, tôi cảm nhận được nhịp thở dồn dập, mùi da thịt hun hút.Tôi kể thêm về những đêm cô đơn, về nỗi thèm khát một vòng tay ấm áp. Lan thì thầm: “Em cũng vậy, từ ngày chồng mất, em chỉ toàn nhớ những cái chạm da thịt.”
Cô ấy muốn tôi, tôi cảm nhận được nhịp thở dồn dập, mùi da thịt hun hút.
Tay tôi lướt nhẹ lên đùi cô, qua lớp jeans mỏng, cảm nhận cơ bắp săn chắc co giật dưới đầu ngón tay. Cô không đẩy ra, ngược lại nghiêng người sát hơn, môi chạm môi tôi – nụ hôn đầu ngọt ngào như mật ong, vị rượu đế cay nồng hòa quyện với nước bọt ấm. Lưỡi cô luồn vào, quấn quýt, tiếng thở hổn hển vang vọng trong căn phòng tối om. Tôi cởi nút áo cô, làn da trắng ngần lộ ra, núm vú săn cứng dưới lòng bàn tay tôi. Mùi mồ hôi mặn mòi lẫn hương sữa từ ngực cô khiến tôi say đắm.
Lan rên rỉ khẽ khi tôi ngậm lấy núm vú, lưỡi liếm láp vòng quanh, tay lần xuống khóa quần cô. Cô cởi hết cho tôi, thân thể trần truồng lấp lánh dưới ánh nến, lông mu đen nhánh ướt át.Tôi muốn em, ngay lúc này,cô thì thầm, tay vuốt ve dương vật tôi đang cương cứng đau nhức, da thịt nóng ran dưới bàn tay mềm mại. Chúng tôi ngã xuống giường, tiếng mưa át đi những tiếng rên đầu tiên. Tôi hôn khắp cơ thể cô – từ cổ thon dài xuống bụng phẳng lì, rồi đến mu ướt sũng. Vị mặn ngọt của chất nhờn cô tan trên đầu lưỡi tôi, cô cong người lên, tay bấu chặt tóc tôi, hét khẽ: “Đừng dừng lại anh ơi!”
Căng thẳng dồn nén bao ngày bùng nổ. Tôi quỳ giữa hai chân cô, đầu khấc chạm vào lối vào ẩm ướt, chậm rãi đẩy vào. Lan hét lên khoái lạc, âm đạo siết chặt lấy tôi như vòng tay si mê, nóng bỏng và nhầy nhụa. Chúng tôi nhịp nhàng, da thịt vỗ vào nhau chan chát, tiếng ướt át quyện với tiếng mưa lộp độp. Mồ hôi nhễ nhại, mùi tình dục nồng nặc lan tỏa, tim tôi đập loạn nhịp theo từng cú thúc sâu.Đây là thiên đường, quên hết bản án, quên hết truy nã, chỉ còn em và anh hòa quyện.Cô quấn chân quanh hông tôi, móng tay cào xước lưng, rên rỉ ngày càng dồn dập: “Mạnh nữa anh… em sắp… ahhh!”
Đây là thiên đường, quên hết bản án, quên hết truy nã, chỉ còn em và anh hòa quyện.
Chúng tôi đạt đỉnh cùng lúc, tôi bùng nổ sâu trong cô, dòng tinh nóng hổi phun trào, Lan co giật dữ dội, âm đạo rung lên nuốt chửng mọi thứ. Tiếng hét khoái lạc vang vọng, rồi im bặt chỉ còn nhịp thở nặng nhọc. Chúng tôi nằm ôm nhau, da thịt dính sát, mồ hôi nguội dần trên da. Mùi tình ái vẫn thoang thoảng, ngọt ngào như lời hứa hẹn.
Sáng hôm sau, mưa tạnh, nắng len qua khe cửa. Lan vuốt ve ngực tôi, thì thầm: “Em sẽ giúp anh chứng minh sự thật.Bản án truy nã hiếp dâmấy không phải của anh.” Chúng tôi yêu nhau lần nữa dưới ánh bình minh, chậm rãi, đầy trìu mến. Tay cô lướt trên dương vật tôi còn mỏi mệt, đánh thức nó bằng những nụ hôn ướt át. Lần này, cô ngồi lên, cưỡi ngựa trên tôi, ngực nảy nở theo nhịp, tiếng rên kéo dài như bản nhạc tình. Tôi bóp chặt mông cô, cảm nhận cơ thịt săn chắc, đẩy hông lên đón nhận. Đỉnh điểm lại đến, ngọt ngào hơn, để lại dư vị ấm áp trong tim.
Giờ đây, nằm bên Lan, tôi không còn sợ hãi. Nỗi oan sẽ được minh oan, nhưng hơn hết, tôi tìm thấy tình yêu thực sự – consensual, mãnh liệt, trao gửi hết mình. Tiếng chim hót ngoài cửa sổ, hương cà phê Lan pha lan tỏa, báo hiệu một ngày mới.Cuộc trốn chạy kết thúc, nhưng hành trình yêu đương chỉ mới bắt đầu.
Cuộc trốn chạy kết thúc, nhưng hành trình yêu đương chỉ mới bắt đầu.