Minh ngồi một mình trong phòng khách tối om, chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình laptop hắt lên khuôn mặt mệt mỏi. Đã ba tháng nay, anh không còn là người đàn ông mạnh mẽ của ngày xưa.Bệnh thận mãn tính giai đoạn ba, bác sĩ đã nói vậy. Thuốc men ngập đầu, cơ thể uể oải, và tệ nhất là nỗi sợ hãi mơ hồ về chuyện chăn gối. Lan, vợ anh, vẫn dịu dàng chăm sóc, nhưng anh thấy ánh mắt cô đôi khi thoáng buồn, khao khát bị kìm nén. Đêm nay, khi cô đã ngủ say, anh không kìm được mà gõ vào Google:"bị bệnh thận có quan hệ tình dục được không".
Các bài viết hiện ra, từ diễn đàn y tế đến chia sẻ cá nhân. "Có thể, miễn là kiểm soát huyết áp, tránh gắng sức quá mức", một bác sĩ trả lời. "Tôi bị bệnh thận vẫn quan hệ bình thường, chỉ cần uống thuốc đúng giờ", một người dùng kể. Tim Minh đập nhanh hơn.Tại sao mình lại sợ hãi thế này? Lan yêu mình, mình cũng thèm khát cô ấy đến phát điên. Hay là thử một lần?Anh tắt máy, nằm xuống bên vợ, hít hà mùi hương sữa tắm thoang thoảng từ mái tóc đen nhánh của cô. Cơ thể anh bắt đầu nóng ran, một dục vọng lâu ngày bị đè nén trỗi dậy.
Tại sao mình lại sợ hãi thế này? Lan yêu mình, mình cũng thèm khát cô ấy đến phát điên. Hay là thử một lần?
Sáng hôm sau, Lan dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Cô mặc chiếc váy ngủ mỏng tang, đường cong cơ thể hiện rõ dưới ánh nắng mai len qua rèm cửa. Minh nhìn cô, nuốt nước bọt. "Em yêu, anh đọc được một bài viết... vềbị bệnh thận có quan hệ tình dục được không." Giọng anh ngập ngừng. Lan quay phắt lại, mắt sáng lên. "Anh nghĩ về chuyện đó à? Em tưởng anh quên em rồi chứ!" Cô cười, nhưng Minh thấy má cô ửng hồng. Họ ngồi ăn sáng, anh kể chi tiết những gì đọc được. Lan nắm tay anh, ngón tay vuốt ve mu bàn tay gân guốc vì bệnh. "Bác sĩ bảo có thể mà anh. Mình thử nhé? Em nhớ anh lắm."
Buổi chiều, Minh gọi điện cho bác sĩ riêng. "Có, anh Minh, bệnh thận không cấm quan hệ tình dục. Chỉ cần nhẹ nhàng, theo dõi sức khỏe, và dùng bao nếu cần." Lời xác nhận ấy như mở khóa trong lòng anh. Tối đó, họ ăn tối lãng mạn, nến lung linh trên bàn, rượu vang pha loãng vì anh không được uống mạnh. Lan mặc chiếc áo lụa đỏ quyến rũ, cổ sâu lộ ra khe ngực trắng ngần. Minh cảm nhận nhịp tim mình tăng dần, không phải vì bệnh, mà vì ham muốn.Cô ấy đẹp quá. Mình sẽ không để bệnh tật cướp mất niềm vui này.
Cô ấy đẹp quá. Mình sẽ không để bệnh tật cướp mất niềm vui này.
Họ chuyển sang sofa, Lan ngồi lên đùi anh, môi chạm môi nhẹ nhàng. Nụ hôn đầu tiên sau bao tháng dài ngọt ngào như mật ong, vị lưỡi cô quấn quýt lấy lưỡi anh, hơi thở nóng hổi phả vào mặt. Minh ôm eo cô, cảm nhận lớp da mịn màng qua lớp vải mỏng, tay anh run run vuốt ve sống lưng cong. "Anh sợ không làm em thỏa mãn", anh thì thầm. Lan lắc đầu, cắn nhẹ môi dưới của anh. "Em chỉ cần anh thôi. Để em dẫn dắt." Cô cởi nút áo anh, ngón tay lướt qua ngực, nơi lông ngực thưa thớt vì thuốc. Da anh nóng bừng dưới bàn tay mát lạnh của cô.
Họ di chuyển vào phòng ngủ, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên chiếc giường kingsize. Lan đẩy anh nằm ngửa, cởi áo ngủ, để lộ thân hình nuột nà, bầu ngực căng tròn với núm vú hồng hào dựng đứng vì kích thích. Minh hít sâu, mùi da thịt cô quyện lẫn hương nước hoa nhè nhẹ xộc vào mũi, khiến hạ bộ anh cương cứng đau nhức.Thật không thể tin được, cơ thể mình vẫn phản ứng thế này dù bệnh tật.Cô cúi xuống, hôn từ cổ anh xuống ngực, lưỡi liếm láp núm vú, tiếng chụt chụt ướt át vang lên trong không gian yên tĩnh. Tay cô lần xuống, vuốt ve dương vật anh qua lớp quần lót, cảm giác siết chặt khiến anh rên khẽ.
Thật không thể tin được, cơ thể mình vẫn phản ứng thế này dù bệnh tật.
"Em ướt rồi anh ơi", Lan thì thầm, giọng khàn khàn dục vọng. Cô cởi hết quần áo anh, ngắm nghía thân hình gầy guộc nhưng vẫn mạnh mẽ. Minh ngồi dậy, kéo cô nằm xuống, môi anh ngấu nghiến bầu ngực, mút mạnh núm vú, vị mặn mồ hôi lẫn sữa thoang thoảng trên đầu lưỡi. Tay anh luồn xuống âm hộ cô, ngón tay chạm vào lớp lông mu mềm mại, rồi lướt vào khe thịt ướt át. Lan cong người, rên rỉ: "A... anh... sâu nữa đi." Âm thanh nước nhờn tứa ra khi anh ra vào, mùi tanh nồng của sự hứng tình lan tỏa, hòa quyện với mùi mồ hôi nhễ nhại.
Anh quỳ giữa hai chân cô, ngẩng lên nhìn khuôn mặt đỏ bừng, mắt long lanh. "Anh muốn vào em." Lan gật đầu cuồng nhiệt, dang rộng chân. Minh đeo bao cao su cẩn thận – theo lời bác sĩ – rồi từ từ đẩy dương vật vào. Cảm giác chặt khít, nóng bỏng bao bọc lấy anh, từng thớ thịt co bóp nuốt chửng. "Ôi trời... anh to quá", cô hét khẽ, móng tay cào nhẹ lưng anh. Họ bắt đầu nhịp điệu chậm rãi, anh đẩy sâu nhưng không vội vã, lắng nghe nhịp thở mình, kiểm soát huyết áp trong đầu. Tiếng da thịt va chạmbạch bạchnhẹ nhàng, xen lẫn tiếng rên rỉ ngày càng dồn dập.
Mình đang làm được. Bệnh thận gì chứ, dục vọng này mạnh hơn tất cả.Minh tăng tốc dần, tay bóp mạnh mông cô, cảm nhận cơ butt săn chắc co giật. Lan quấn chân quanh hông anh, hông uốn éo đón nhận, âm hộ siết chặt hơn. "Anh... em sắp... aaaa!" Cô lên đỉnh đầu tiên, cơ thể run bần bật, nước nhờn tuôn xối xả ướt đẫm ga giường. Mùi kích thích nồng nặc hơn bao giờ hết. Minh cảm nhận cơn cực khoái dâng trào, anh rút ra đúng lúc, xé bao, bắn tinh dịch nóng hổi lên bụng cô, từng đợt trắng đục nhỏ giọt.
Mình đang làm được. Bệnh thận gì chứ, dục vọng này mạnh hơn tất cả.
Họ nằm ôm nhau, mồ hôi nhễ nhại dính sát da thịt, nhịp tim dần bình ổn. Lan vuốt ve mặt anh, hôn nhẹ trán. "Thấy chưa,bị bệnh thận có quan hệ tình dục được khôngchỉ là nỗi sợ vô căn cứ. Anh tuyệt vời lắm." Minh cười, cảm giác tự tin trở lại.Mình không phải nạn nhân của bệnh tật. Chúng mình vẫn yêu nhau trọn vẹn.Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi vi vu, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng. Họ ngủ thiếp đi trong vòng tay nhau, dục vọng tái sinh mang theo hy vọng mới cho những ngày tháng phía trước.
Mình không phải nạn nhân của bệnh tật. Chúng mình vẫn yêu nhau trọn vẹn.
Sáng hôm sau, Minh thức dậy với cơ thể mỏi mệt nhẹ nhưng tràn đầy năng lượng. Lan vẫn ngủ say, nụ cười mãn nguyện trên môi. Anh đứng dậy pha cà phê, nghĩ về hành trình đêm qua. Không còn lo lắng mơ hồ, anh biết họ sẽ tiếp tục khám phá, cẩn trọng nhưng không kìm hãm. Bệnh thận vẫn ở đó, nhưng tình yêu và dục vọng đã chiến thắng nỗi sợ. Cuộc sống, dù có thử thách, vẫn đầy những khoái lạc bất ngờ.