Ánh chiều tà len lỏi qua cửa kính quán cà phê Pháp nhỏ bé ở góc phố cổ Hà Nội, nhuộm vàng không gian ấm cúng. Tôi ngồi một mình, cuốn sách Pháp mở ra trước mặt, nhưng tâm trí lang thang đâu đó.Avoir les yeux observés, cụm từ ấy cứ lởn vởn trong đầu tôi từ bao giờ. Cảm giác đôi mắt ai đó chăm chú nhìn sâu vào mắt mình, không rời, như thiêu đốt linh hồn. Đó là nỗi khao khát thầm kín, một thứ dục vọng tinh tế mà tôi chưa từng chia sẻ với ai.
Cửa quán kêu leng keng, và anh bước vào. Cao ráo, mái tóc đen nhánh hơi rối, đôi mắt nâu sâu thẳm quét qua không gian rồi dừng lại ở tôi. Anh mỉm cười, gọi một tách espresso, rồi bất ngờ ngồi xuống bàn đối diện. "Xin lỗi, chỗ còn trống phải không? Quán đông quá." Giọng anh trầm ấm, mang chút accent miền Nam quyến rũ.
Tôi ngẩng lên, và khoảnh khắc ấy xảy ra. Đôi mắt anh khóa chặt lấy mắt tôi. Không chớp, không né tránh. Tim tôi đập thình thịch, da đầu tê rần.Avoir les yeux observés. Đó chính là nó. Tôi cảm nhận rõ ràng, như dòng điện chạy dọc sống lưng. "Ừ, mời anh," tôi thì thầm, cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng má đã ửng hồng.
Tên anh là Minh, họa sĩ tự do, vừa từ Sài Gòn ra Hà Nội triển lãm. Chúng tôi nói chuyện, từ sách vở đến nghệ thuật, nhưng thực ra, chẳng ai thực sự nghe lời kia. Chỉ có đôi mắt. Anh nhìn tôi như nhìn một bức tranh sống, từng đường nét, từng cử động nhỏ. Tôi liếm môi vô thức, cảm nhận vị cà phê đắng còn đọng lại, mùi hương nước hoa gỗ ấm áp từ anh lan tỏa, quyện với mùi bánh croissant mới nướng.
"Sao anh nhìn em như vậy? Như muốn nuốt chửng em ấy."
Tôi nghĩ thầm, nhưng không nói ra. Thay vào đó, tôi đáp lại bằng ánh mắt, thử thách anh. Căng thẳng dần tích tụ, không khí giữa chúng tôi đặc quánh dục vọng. Khi hoàng hôn tắt hẳn, anh đề nghị: "Đi dạo phố cổ không? Hay... đến chỗ em?" Tôi gật đầu, tim đập loạn nhịp.
Phòng khách sạn nhỏ gần hồ Hoàn Kiếm, ánh đèn vàng vọt chiếu lên ga trải giường trắng muốt. Chúng tôi bước vào, cửa khép lại với tiếng click khô khốc. Minh kéo tôi lại, tay anh vuốt nhẹ má tôi, ngón cái lướt qua môi dưới. "Em đẹp quá," anh thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi, mang theo mùi bạc hà từ kẹo cao su.
Tôi ngả người vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim anh đập mạnh dưới lớp áo sơ mi mỏng. Tay tôi lần nút áo anh, từng nút bung ra chậm rãi, để lộ làn da rám nắng săn chắc. Mùi mồ hôi nhè nhẹ, nam tính, khiến tôi rạo rực. Anh hôn tôi, môi anh mềm mại nhưng đòi hỏi, lưỡi quấn quýt, vị cà phê hòa quyện vị anh đào từ son môi tôi.
Chúng tôi ngã xuống giường, quần áo rơi vương vãi. Anh nằm trên tôi, chống tay hai bên, đôi mắt lại tìm kiếm mắt tôi.Avoir les yeux observés. Lần này mạnh mẽ hơn, thiêu đốt hơn. Tôi run rẩy dưới cái nhìn ấy, núm vú cứng lại cọ xát vào ngực anh, da thịt nóng ran. "Đừng rời mắt em," tôi thì thào, giọng lạc đi vì khoái cảm.
Anh mỉm cười, tay vuốt ve từ cổ xuống eo tôi, ngón tay lướt nhẹ qua vùng da nhạy cảm bên hông. Tôi cong người, rên khe khẽ, âm thanh vang vọng trong phòng yên tĩnh. Mùi da thịt anh gần kề, mặn mòi pha lẫn xà phòng, khiến tôi muốn cắn vào vai anh. Tay anh lần xuống, tách nhẹ đùi tôi, ngón tay thăm dò nơi ẩm ướt nhất. Tôi cắn môi, mắt vẫn dán chặt vào mắt anh, cảm giác bị quan sát hoàn toàn, phơi bày mọi bí mật.
"Anh đang nhìn thấu em rồi. Mọi dục vọng, mọi khao khát. Đừng dừng lại."
Anh thì thầm những lời dâm đãng bằng tiếng Việt xen Pháp, "Em ướt rồi,ma belle." Ngón tay anh xoay tròn, ấn nhẹ vào điểm nhạy cảm, khiến tôi cong người, móng tay cào nhẹ lưng anh. Tiếng thở dốc hòa quyện, giường kêu cót két dưới sức nặng chúng tôi. Tôi đẩy anh nằm ngửa, trườn lên trên, mái tóc dài buông xõa che khuất một bên mặt anh. Nhưng mắt chúng tôi vẫn gặp nhau qua lớp tóc mỏng.
Tôi hôn từ cổ anh xuống ngực, liếm nhẹ quanh núm vú, cảm nhận anh run rẩy. Tay tôi nắm lấy phần cứng rắn của anh, vuốt ve chậm rãi, da anh nóng bỏng dưới lòng bàn tay tôi. Anh rên lớn hơn, tay ôm đầu tôi, nhưng mắt không rời.Avoir les yeux observésgiờ là của anh – anh đang bị tôi nhìn, bị tôi kiểm soát qua ánh mắt ấy. Cảm giác quyền lực dâng trào, khiến tôi ưỡn ngực, cọ xát vào bụng anh.
Tôi ngồi lên anh, hướng dẫn phần ấy vào sâu trong tôi. Khoái cảm bùng nổ, tôi hét khẽ, cơ thể co giật. Chúng tôi di chuyển nhịp nhàng, chậm rồi nhanh dần, mồ hôi túa ra lấp lánh dưới đèn. Tiếng da thịt va chạm ướt át, tiếng rên rỉ hòa quyện, mùi tình dục nồng nàn lan tỏa khắp phòng. Mắt anh khóa chặt mắt tôi, đẩy tôi đến bờ vực. "Nhìn anh, em yêu," anh gầm gừ, tay bóp chặt mông tôi.
Căng thẳng tích tụ qua từng nhịp đẩy, từng cái nhìn sâu thẳm. Tôi cảm nhận anh phồng to hơn bên trong, cơ thể tôi siết chặt quanh anh. Đỉnh điểm đến, tôi hét tên anh, mắt mờ đi nhưng vẫn cố nhìn,avoir les yeux observésđến tận giây phút vỡ òa. Anh theo sau, bắn vọt sâu vào tôi, tiếng gầm thỏa mãn vang lên.
Chúng tôi nằm đó, thở dốc, cơ thể dính chặt mồ hôi. Anh kéo tôi vào lòng, hôn nhẹ trán tôi. Ánh mắt giờ dịu dàng hơn, nhưng vẫn chăm chú. "Em thích cảm giác ấy phải không? Bị quan sát bằng mắt." Tôi cười, gật đầu, tay vuốt ve ngực anh. "Đúng vậy.Avoir les yeux observés. Nó làm mọi thứ mãnh liệt hơn."
Đêm ấy, chúng tôi làm tình thêm lần nữa, chậm rãi hơn, khám phá nhau bằng mọi giác quan. Sáng hôm sau, thức dậy bên anh, tôi biết đây không chỉ là một đêm. Cái nhìn ấy đã kết nối chúng tôi sâu sắc hơn lời nói. Hồ Hoàn Kiếm ngoài cửa sổ lấp lánh nắng mai, và trong lòng tôi, dục vọng ấy vẫn cháy bỏng, chờ đợi những lầnavoir les yeux observéstiếp theo.