Tôi là Minh, 28 tuổi, mộtnam diễn viên phim khiêu dâm đồng tínhnổi tiếng trong giới. Mỗi ngày trôi qua như một vở kịch được dàn dựng kỹ lưỡng: ánh đèn studio chói lòa, mùi dầu bôi trơn hòa quyện với mồ hôi, tiếng máy quay rền vang xen lẫn những tiếng rên rỉ giả tạo. Cuộc sống của tôi hào nhoáng bên ngoài, nhưng bên trong là khoảng trống mênh mông.Bi kịch nam diễn viên phim khiêu dâm đồng tínhchính là thế: thân xác trao gửi cho hàng trăm người lạ, nhưng trái tim vẫn cô đơn đến xé lòng.
Hôm nay là ngày quay mới tại một studio ngoại ô Sài Gòn. Không khí oi bức, quạt máy thổi vù vù nhưng chẳng xua tan được cái nóng ẩm ướt bám riết lấy da thịt. Tôi bước vào phòng thay đồ, cởi bỏ chiếc áo phông cũ kỹ, ngắm mình trong gương. Cơ thể săn chắc nhờ hàng giờ tập gym, làn da rám nắng, mái tóc undercut gọn gàng – tất cả đều là sản phẩm của nghề nghiệp. Nhưng đôi mắt tôi, chúng mệt mỏi, phản chiếu nỗi khao khát một thứ gì đó chân thực hơn những cảnh quay dâm đãng.
Đạo diễn gọi: “Minh ơi, vào vị trí đi! Bạn diễn mới hôm nay là Long.” Tôi gật đầu, khoác tạm chiếc áo choàng mỏng rồi bước ra set. Long đang đứng đó, cao ráo, vai rộng, nụ cười ngại ngùng nhưng đôi mắt đen láy đầy sức hút. Anh ấy mới 25 tuổi, thân hình cân đối với những đường cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da trắng hồng. Mùi nước hoa nam tính thoang thoảng từ anh ấy khiến tim tôi đập nhanh hơn một nhịp.”Sao lại thế này? Chỉ là một cảnh quay thôi mà,”tôi tự nhủ, cố kìm nén cơn rung động lạ lùng.
“Sao lại thế này? Chỉ là một cảnh quay thôi mà,”
Cảnh đầu tiên là nụ hôn. Đèn bật sáng, máy quay lăn. Long tiến lại gần, hơi thở anh ấm áp phả vào mặt tôi. Môi anh chạm môi tôi, mềm mại và ngọt ngào hơn bất kỳ cảnh quay nào trước đây. Lưỡi anh luồn vào, cuốn lấy lưỡi tôi trong điệu nhảy chậm rãi, vị cà phê sữa còn đọng lại khiến tôi rùng mình. Tay anh vuốt ve lưng tôi, những ngón tay thô ráp nhưng dịu dàng, khác hẳn sự thô bạo thường thấy trên phim. Tôi đáp lại, ôm chặt lấy eo anh, cảm nhận nhịp tim anh đập loạn xạ qua lớp ngực rắn rỏi. Đạo diễn hô “Cắt!” nhưng chúng tôi vẫn dính chặt lấy nhau vài giây nữa, như thể không muốn buông.
Giờ nghỉ trưa, chúng tôi ngồi bên ly cà phê đá tan chảy trong cái nóng. Long kể về mình: anh cũng từng là sinh viên, rơi vào nghề này vì nợ nần gia đình. “Em nghĩ đây chỉ là tạm bợ, nhưng rồi… nghiện mất rồi anh ạ,” anh nói, giọng trầm ấm. Tôi nhìn anh, thấy chính bóng dáng bi kịch của mình trong đôi mắt ấy.”Bi kịch nam diễn viên phim khiêu dâm đồng tính là chúng ta trao thân cho nghề, nhưng quên mất cách yêu thật sự.”Chúng tôi cười buồn, tay vô tình chạm nhau dưới bàn, một luồng điện chạy dọc sống lưng.
“Bi kịch nam diễn viên phim khiêu dâm đồng tính là chúng ta trao thân cho nghề, nhưng quên mất cách yêu thật sự.”
Chiều đến, cảnh quay nóng bỏng hơn: quan hệ thể xác. Studio tối dần với ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc nền dồn dập. Chúng tôi cởi bỏ hết, thân thể trần trụi đối diện. Long đẩy tôi nằm xuống nệm êm ái, mùi cao su mới từ ga trải giường lẫn với hương mồ hôi đầu tiên của anh. Anh hôn từ cổ xuống ngực tôi, lưỡi liếm láp núm vú khiến chúng cứng ngắc, một cơn khoái lạc nhói buốt lan tỏa. Tay anh vuốt ve đùi trong của tôi, ngón cái ấn nhẹ vào da thịt nhạy cảm, khiến tôi cong người rên rỉ – lần này không phải diễn.
“Anh… thật sự à?” Long thì thầm, mắt long lanh dục vọng thật sự. Tôi gật đầu, kéo anh sát hơn.Đây không phải phim nữa,tôi nghĩ, khi anh bôi gel bôi trơn lên tay, ngón tay anh luồn vào hậu môn tôi chậm rãi, thăm dò. Cảm giác đầy đặn, nóng bỏng khiến tôi thở hổn hển, mùi gel thoang thoảng cam quýt hòa quyện với mùi da thịt nam tính. Anh di chuyển ngón tay, chạm đúng điểm nhạy cảm, tôi cong lưng, móng tay cào nhẹ lên vai anh, để lại vệt đỏ mờ.
Long rút tay ra, đeo bao cao su, rồi từ từ tiến vào. Cơn đau ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho khoái lạc ngập tràn. Anh lấp đầy tôi, nhịp nhàng ra vào, mỗi cú thúc là một tiếng da thịt vỗ vào nhaubạch bạch, tiếng rên của chúng tôi vang vọng studio. Mồ hôi anh nhỏ giọt xuống ngực tôi, mặn chát khi tôi liếm láp. Tay tôi ôm lấy mông anh, siết chặt, cảm nhận cơ bắp co giãn theo từng nhịp. Mùi mồ hôi nồng nàn, vị da thịt mặn mòi, tất cả cuốn tôi vào cơn lốc dục vọng chân thực.
Chúng tôi đổi tư thế. Tôi ngồi lên anh, cưỡi trên thân thể cường tráng. Tay anh bóp mạnh eo tôi, hướng dẫn nhịp điệu. Tôi ngẩng đầu, tóc rối bù dính mồ hôi, nhìn anh qua màn sương dục vọng. Đôi mắt anh khóa chặt lấy tôi, không phải ánh nhìn máy móc của nghề nghiệp, mà là tình yêu thầm lặng.”Mình đang yêu sao? Giữa bi kịch này?”Tôi tăng tốc, hậu môn siết chặt quanh anh, tiếng rên của anh khàn đục vang lên: “Minh… anh… tuyệt quá!” Cơn cực khoái dâng trào, tôi bắn ra trước, tinh dịch nóng hổi phun lên bụng anh, rồi anh theo sau, thân thể run rẩy trong vòng tay tôi.
“Mình đang yêu sao? Giữa bi kịch này?”
Đạo diễn hô “Cắt!” nhưng chúng tôi không quan tâm. Chúng tôi nằm đó, ôm nhau, hơi thở hòa quyện, mồ hôi nguội dần trên da. Long vuốt tóc tôi, thì thầm: “Anh Minh, em muốn thật sự bên anh. Không phải phim ảnh.” Tôi mỉm cười, nước mắt lăn dài – lần đầu tiên sau bao năm.Bi kịch đã kết thúc,tôi nghĩ, khi môi anh lại tìm đến môi tôi trong nụ hôn dịu dàng.
Tối đó, rời studio, chúng tôi dắt nhau về căn hộ nhỏ của tôi ở quận 7. Sài Gòn về đêm nhộn nhịp với tiếng xe cộ, mùi khói nướng từ hàng quán ven đường. Vào phòng, chúng tôi tắm chung dưới vòi sen ấm áp. Nước chảy róc rách, xóa nhòa lớp mồ hôi ngày dài. Tay Long xoa xà phòng lên lưng tôi, bọt trắng mịn trơn tuột, ngón tay lướt nhẹ khiến da tôi nổi gai ốc. Tôi quay lại, hôn anh dưới dòng nước, vị xà phòng bạc hà lẫn với vị da thịt quen thuộc.
Trên giường, chúng tôi làm tình lần nữa, chậm rãi hơn, không vội vã. Long nằm ngửa, tôi hôn từ môi xuống bụng, lưỡi quấn quanh dương vật anh đang cương cứng. Vị mặn nhẹ của da anh khiến tôi say mê, tôi ngậm sâu, nuốt ra vào theo nhịp tay vuốt ve. Anh rên rỉ, tay ôm đầu tôi: “Em… yêu anh…” Tôi ngẩng lên, mỉm cười, rồi trèo lên, để anh vào mình lần nữa. Nhịp điệu chậm, sâu, mỗi cú thúc chạm đến linh hồn. Chúng tôi nhìn nhau, mắt long lanh, tay đan chặt. Cực khoái đến cùng lúc, thân thể rung động, tiếng rên hòa quyện thành bản giao hưởng riêng tư.
Sáng hôm sau, thức dậy trong vòng tay Long, tôi cảm nhận hơi ấm từ lồng ngực anh. Mùi cà phê từ bếp lan tỏa, tiếng chim hót ngoài cửa sổ.”Đây mới là cuộc sống thật. Bi kịch nam diễn viên phim khiêu dâm đồng tính chỉ là quá khứ.”Chúng tôi quyết định giảm quay phim, cùng nhau xây dựng tương lai – có lẽ một quán cà phê nhỏ, nơi tình yêu chân thực nở hoa. Long hôn trán tôi: “Anh là tất cả của em.” Và tôi biết, từ nay, trái tim tôi không còn cô đơn.
“Đây mới là cuộc sống thật. Bi kịch nam diễn viên phim khiêu dâm đồng tính chỉ là quá khứ.”