Tôi bước vào khu vườn cũ kỹ lúc chạng vạng, khi ánh sáng cuối ngày nhuộm đỏ những tán lá. Gió heo may mang theo hương hoa nhài thoang thoảng, lẫn với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều. Khu vườn này nằm khuất sau ngôi nhà cổ ở ngoại ô Sài Gòn, nơi tôi tình cờ phát hiện qua một người bạn trên mạng.Bourgeon les compagnons du crépuscule, cụm từ lạ lẫm ấy vang vọng trong đầu tôi từ cuốn sách cũ kỹ tôi đọc tuần trước. Nó dịch là “Chồi non những người bạn của hoàng hôn”, một tác phẩm Pháp bí ẩn về những cuộc gặp gỡ đầy dục vọng dưới ánh trăng non.
Tôi là Lan, 28 tuổi, một nhà thiết kế tự do, luôn khao khát những trải nghiệm mới mẻ sau cuộc ly hôn ê chề. Cuốn sách ấy đã đánh thức điều gì đó sâu thẳm trong tôi – những trang giấy vàng úa miêu tả những người bạn hoàng hôn tụ họp quanh một chồi non kỳ lạ, nơi cơ thể họ hòa quyện trong khoái lạc thuần khiết. Tôi không ngờ rằng, khu vườn này chính là nơi hiện thực hóa giấc mơ ấy.
Tiếng lá xào xạc dưới chân tôi, và rồi tôi nhìn thấy họ. Ba người đàn ông đứng quanh một bụi cây nhỏ, nơi một chồi non màu tím nhạt đang bung nở dưới ánh sáng lập lòe của những ngọn đuốc treo lủng lẳng. Họ mặc áo choàng mỏng tang, cơ thể săn chắc lộ ra dưới lớp vải lụa óng ánh. Người dẫn đầu, cao lớn với mái tóc đen dài buộc đuôi gà, mỉm cười khi nhìn tôi. “Chào mừng đến vớibourgeon les compagnons du crépuscule”, anh ta nói bằng giọng trầm ấm, pha chút accent Pháp quyến rũ.
Trái tim tôi đập thình thịch. Tôi do dự, nhưng cơn tò mò và ham muốn đang sôi sùng sục. “Tôi… tôi đọc về nơi này trong sách”, tôi thì thầm, giọng run run. Anh ta bước tới, bàn tay ấm áp chạm nhẹ vào cánh tay tôi, gửi một luồng điện chạy dọc sống lưng. Mùi da thịt anh hòa quyện với hương chồi non – ngọt ngào, huyền bí, như mật ong pha lẫn muối biển.
Họ là những người bạn của hoàng hôn, và đêm nay, em sẽ là bourgeon của chúng tôi.
Anh giới thiệu bản thân là Minh, thủ lĩnh nhóm. Hai người kia là Huy và Phong, những người bạn đồng hành. Họ giải thích rằngbourgeon les compagnons du crépusculekhông chỉ là tên một cuốn sách, mà là nghi thức cổ xưa: tụ họp lúc chạng vạng để tôn vinh sự bừng nở của dục vọng, nơi mọi người tự nguyện trao gửi cơ thể và tâm hồn. Không ép buộc, chỉ có sự đồng thuận thuần khiết. Tôi gật đầu, cảm giác hồi hộp xen lẫn phấn khích dâng trào. Tôi muốn tham gia.
Chúng tôi ngồi quây quanh bụi chồi non. Minh lấy từ túi áo một bình rượu vang đỏ, rót ra những chiếc ly pha lê nhỏ. Vị rượu chát lan tỏa trên đầu lưỡi tôi, ấm áp trôi xuống cổ họng, đánh thức mọi giác quan. Huy kể chuyện về lần đầu anh tham gia, giọng anh nhẹ nhàng như gió thoảng, trong khi Phong vuốt ve nhẹ nhàng cánh tay tôi, ngón tay lướt qua da thịt khiến tôi rùng mình. Ánh lửa đuốc nhảy múa trên khuôn mặt họ, làm nổi bật đường nét góc cạnh, đôi môi mọng đầy hứa hẹn.
Mình đang làm gì vậy? Nhưng sao lại tuyệt vời thế này?Tôi nghĩ thầm, hơi thở bắt đầu dồn dập. Minh kéo tôi đứng dậy, dẫn tôi đến gần chồi non. Nó rung động nhẹ dưới bàn tay anh, tỏa ra hương thơm nồng nàn hơn, như pheromone tự nhiên khơi dậy bản năng nguyên thủy. “Hãy để cơ thể em nói”, anh thì thầm vào tai tôi, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai. Tôi cởi bỏ chiếc váy mỏng, cảm nhận không khí mát lạnh vuốt ve làn da trần. Họ cũng cởi áo choàng, để lộ những thân hình cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn dưới ánh hoàng hôn đang tắt dần.
Bàn tay Minh lần đầu tiên chạm vào ngực tôi, nhẹ nhàng xoa nắn qua lớp ren áo ngực. Núm vú tôi cứng lại ngay lập tức, một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng. Huy quỳ xuống, hôn lên đùi trong của tôi, lưỡi anh lướt dọc theo đường cong nhạy cảm, mang theo vị mặn của mồ hôi và sự ướt át đang hình thành. Phong đứng sau, ôm lấy eo tôi, cằm anh cọ vào gáy, thì thầm những lời dâm đãng bằng tiếng Pháp xen lẫn Việt: “Mon bourgeon, laisse-toi fleurir”.
Căng thẳng dâng cao dần. Tôi quay người, hôn Minh cuồng nhiệt. Môi anh mềm mại nhưng mạnh mẽ, lưỡi quấn quýt lấy lưỡi tôi, trao đổi vị rượu và nước bọt. Tay tôi vuốt ve dương vật anh, cảm nhận nó cứng rắn, nóng bỏng trong lòng bàn tay, mạch máu đập rộn ràng dưới da. Huy và Phong không để tôi chờ đợi; họ nâng tôi nằm xuống tấm thảm lông mềm mại trải trên cỏ, cơ thể tôi chìm vào sự êm ái ấy.
Giữa khu vườn, dưới bầu trời đêm lấp lánh sao, nghi thức thực sự bắt đầu. Minh nằm trên tôi, dương vật anh cọ sát vào âm hộ ướt át, trêu đùa lối vào mà không vội xâm nhập. Tôi cong người lên, van xin bằng ánh mắt. “Vâng… xin anh”, tôi thì thầm. Anh từ từ đẩy vào, từng phân một, lấp đầy tôi bằng sự no đủ hoàn hảo. Cảm giác căng tràn khiến tôi hét lên khoái lạc, âm thanh hòa lẫn với tiếng côn trùng rả rích và gió vi vu.
Huy hôn ngực tôi, mút mạnh núm vú trong khi tay anh vuốt ve hột le, ngón tay xoay tròn nhịp nhàng. Phong đưa dương vật vào miệng tôi; tôi ngậm lấy, vị mặn chát lan tỏa, lưỡi quấn quanh đầu khấc mịn màng. Chúng tôi di chuyển nhịp nhàng như một thực thể duy nhất, mồ hôi trộn lẫn, mùi dục vọng nồng nặc bao trùm – hỗn hợp của tinh dịch, âm đạo tiết dịch và hương chồi non bùng nổ.
Họ là những người bạn hoàn hảo, và mình đang bừng nở như bourgeon ấy.
Họ là những người bạn hoàn hảo, và mình đang bừng nở như bourgeon ấy.
Cao trào đến dần dần. Minh tăng tốc, mỗi cú thúc sâu hơn, chạm đến điểm G khiến tôi run rẩy. Huy ngón tay anh đưa vào hậu môn tôi nhẹ nhàng, mở rộng khoái cảm kép. Phong rút ra khỏi miệng tôi, thay vào đó là những nụ hôn sâu. Tôi cảm nhận cơn co thắt đầu tiên, âm đạo siết chặt quanh Minh, rồi bùng nổ trong tiếng hét ngây ngất. Anh xuất tinh bên trong, dòng tinh nóng hổi phun trào, kéo theo Huy và Phong cũng đạt đỉnh trên da thịt tôi – những vệt trắng đục ấm áp trên bụng và ngực.
Chúng tôi nằm đó, thở hổn hển, cơ thể quấn quýt. Chồi non rung động lần cuối, tỏa sáng lấp lánh như biết ơn sự kết nối này.
Sau cơn cực khoái, chúng tôi tắm trong suối nhỏ gần đó. Nước mát lạnh vuốt ve da thịt nhạy cảm, rửa sạch mồ hôi và tinh dịch, nhưng ký ức vẫn đọng lại như hương thơm khó phai. Minh ôm tôi, thì thầm: “Em là bourgeon đẹp nhất chúng tôi từng có”. Huy và Phong cười, vuốt ve tóc tôi dịu dàng. Không lời hứa hẹn, chỉ có sự thỏa mãn thuần khiết.
Về nhà lúc nửa đêm, cơ thể tôi mỏi mệt nhưng tâm hồn lâng lâng. Tôi mở cuốn sách cũ, đọc lại những trang cuối: “Les compagnons du crépuscule disparaissent avec l’aube, mais le bourgeon reste éternel”. Những người bạn hoàng hôn tan biến như sương mai, nhưng chồi non trong tôi đã nở hoa mãi mãi. Tôi mỉm cười, biết rằng mình sẽ trở lại khu vườn ấy, vào một buổi chạng vạng khác.