Tôi tên Minh, ba mươi hai tuổi, sống cùng cha mẹ già trong căn nhà nhỏ ngoại ô Sài Gòn. Mỗi sáng, tôi dậy từ tờ mờ, nấu cháo cho bố – ông hay đau khớp – rồi đưa mẹ đi chợ. Cuộc sống của tôi xoay quanh hai chữhiếu đạo. Ông nội tôi hay dạy:bách ác dâm vi thủ bách thiện hiếu vi tiên. Trăm điều ác, dâm dục đứng đầu; trăm điều thiện, hiếu thảo đứng trước. Tôi khắc cốt ghi tâm, sống độc thân, kìm nén mọi ham muốn để chăm sóc cha mẹ. Nhưng đêm về, khi nằm một mình trên chiếc giường tre kêu cót két, cơ thể tôi lại rạo rực. Những giấc mơ ướt át về vòng ngực đầy đặn, đôi môi mềm mại khiến tôi tỉnh giấc với hơi thở dồn dập, tay run run lau mồ hôi.
Hàng xóm nhà bên có chị Lan, ba mươi lăm tuổi, góa chồng đã hai năm. Chị đẹp mê hồn: da trắng mịn như sữa, mái tóc đen dài buông xõa, cặp mông tròn lẳn lắc nhẹ mỗi khi đi qua hàng rào tre. Chị hay sang giúp mẹ tôi giặt giũ, nấu cơm. Mùi nước hoa thoang thoảng từ chị len qua khe cửa, quyện với hương hoa sữa đầu ngõ, khiến tim tôi đập thình thịch.Sao lại thế này? Bách ác dâm vi thủ… Mình phải kiềm chế, vì cha mẹ, vì hiếu đạo.Tôi tự nhủ, nhưng mắt cứ dán vào đường cong hông chị khi chị cúi nhặt rau.
Sao lại thế này? Bách ác dâm vi thủ… Mình phải kiềm chế, vì cha mẹ, vì hiếu đạo.
Một chiều mưa tầm tã, mẹ tôi sốt cao. Tôi cuống quýt chạy sang nhờ chị Lan. Chị đến ngay, tay cầm túi thuốc, áo mưa ướt sũng ôm sát thân hình. Nước mưa nhỏ giọt từ tóc chị, lăn dài trên cổ, thấm vào khe ngực áo sơ mi trắng mỏng tang. Tôi nuốt nước bọt, mùi da thịt chị lẫn mưa tươi mát xộc vào mũi. Chị lau người cho mẹ, đút cháo, rồi quay sang tôi cười: “Anh Minh đừng lo, em chăm được mà.” Giọng chị ngọt ngào, ấm áp như mật ong. Tối đó, tôi mời chị ở lại ăn cơm cảm ơn. Bàn ăn đơn sơ, nhưng ánh mắt chị nhìn tôi khiến không khí nặng nề dục vọng. Chị kể về chồng mất vì tai nạn, nỗi cô đơn đêm đêm. Tay chị vô tình chạm tay tôi khi gắp thức ăn, da thịt nóng ran, điện giật chạy dọc sống lưng.
Không được, Minh ơi. Bách thiện hiếu vi tiên. Cha mẹ đang cần con. Dâm dục là đầu trăm ác.
Nhưng đôi môi chị mọng đỏ, hơi thở phả ra mùi bạc hà từ kẹo chị ngậm, khiến tôi không thể rời mắt. Bữa ăn kết thúc, chị về, nhưng mùi hương chị để lại ám ảnh tôi suốt đêm. Sáng hôm sau, mẹ khỏe hơn, tôi sang trả tiền thuốc. Chị mời vào nhà, pha trà sen nóng hổi, hơi khói bay lên quyện hương da chị. Chúng tôi ngồi sát nhau trên ghế sofa cũ, đầu gối chạm khẽ. Chị nhìn tôi, mắt long lanh: “Anh Minh sống hiếu thảo quá. Em ngưỡng mộ. Nhưng anh cũng cần sống cho mình chứ.” Lời chị như dao cắt đứt xiềng xích kìm nén. Tôi nắm tay chị, da chị mềm mại, ấm áp lan tỏa. Chị không rút tay, ngược lại siết chặt hơn.
Mưa lại rơi ngoài hiên, tiếng lộp độp trên tôn át tiếng tim đập. Chị nghiêng người, môi chạm môi tôi. Nụ hôn đầu ngọt ngào, lưỡi chị luồn vào, vị trà sen lẫn nước bọt khiến tôi say đắm. Tay tôi vuốt ve lưng chị, cảm nhận lớp vải mỏng, rồi da thịt trần qua áo. Chị rên khẽ, âm thanh khàn đục vang vọng trong phòng khách tối om. Chúng tôi ngã xuống sofa, quần áo tuột dần. Ngực chị trần trụi, núm vú hồng hào cứng ngắc dưới ngón tay tôi. Tôi ngậm lấy, mút mạnh, vị mặn mồ hôi hòa quyện sữa mẹ từ da chị. Chị cong người, móng tay cào nhẹ lưng tôi, đau rát khoái lạc.
Bách ác dâm vi thủ… Nhưng sao lại tuyệt vời thế này? Hiếu đạo không cấm yêu đương, phải không?Tôi tự vấn, nhưng cơ thể không nghe lời. Chị cởi quần tôi, bàn tay mềm mại nắm lấy dương vật cương cứng, vuốt ve chậm rãi. Cảm giác nhung lụa bao quanh khiến tôi rên rỉ, mạch máu đập thình thịch. Mùi dâm thủy từ âm hộ chị lan tỏa, nồng nàn kích thích. Chị đẩy tôi nằm ngửa, ngồi lên, dẫn nắn cuống hoa ướt át vào. Lúc ấy, tôi chìm ngập trong thiên đường. Âm đạo chị chặt khít, nóng bỏng ôm trọn, từng nhịp lên xuống khiến nước nhờn bắn tung tóe. Tiếng da thịt vỗ nhaubạch bạchhòa quyện tiếng mưa, tiếng thở hổn hển. Chị vặn vẹo hông, ngực nảy tưng tưng trước mắt tôi, tôi với tay bóp mạnh, cảm nhận độ đàn hồi.
Bách ác dâm vi thủ… Nhưng sao lại tuyệt vời thế này? Hiếu đạo không cấm yêu đương, phải không?
Chúng tôi đổi tư thế, tôi đè chị xuống, thúc sâu mạnh mẽ. Chị quặp chân quanh hông tôi, gót chân ấn sát mông thúc giục. “Mạnh nữa anh… Em chịu hết nổi…” Chị thì thầm, giọng lạc đi vì khoái cảm. Mồ hôi chúng tôi hòa quyện, muối mặn nhỏ giọt vào miệng nhau khi hôn ngấu nghiến. Tôi cảm nhận tử cung chị co thắt, báo hiệu cao trào. Tay chị bấu vai tôi, cơ thể run bần bật, tiếng hét khoái lạc vang vọng. Tôi cũng bùng nổ, tinh dịch nóng hổi phun trào sâu bên trong, từng đợt co giật kéo dài. Chúng tôi ôm chặt, thở dốc, mùi tình dục nồng nặc bao trùm căn phòng ẩm ướt.
Sau đó, nằm bên nhau trên tấm thảm trải sàn, chị vuốt ve ngực tôi, ngón tay vẽ vòng tròn quanh núm vú. “Anh Minh, em hạnh phúc lắm. Đừng nghĩ nhiều về những lời cổ xưa nữa.Bách ác dâm vi thủ bách thiện hiếu vi tiên, nhưng dục vọng cũng là phần của cuộc sống, miễn là chân thành.” Chị nói, mắt ánh lên trìu mến. Tôi gật đầu, ôm chị chặt hơn. Bên ngoài, mưa tạnh, nắng chiều le lói qua cửa sổ, chiếu lên thân thể trần truồng óng ánh mồ hôi. Tôi nghĩ về cha mẹ, về lời ông nội, nhưng giờ đây, lòng tôi bình yên. Hiếu đạo vẫn là tiên, nhưng tình yêu, dục vọng cũng là thiện lành khi đến đúng người, đúng lúc.
Từ đó, tôi vẫn chăm cha mẹ chu đáo, nhưng những chiều muộn, tôi sang nhà chị. Chúng tôi yêu nhau say đắm, khám phá mọi ngóc ngách cơ thể. Mỗi lần cao trào, tôi lại nhớ câu nói ấy, nhưng không còn sợ hãi. Nó trở thành lời nhắc nhở: sống hiếu, nhưng cũng sống trọn vẹn. Chị Lan không chỉ là người tình, mà còn là người bạn đồng hành, giúp tôi cân bằng trăm ác trăm thiện.